Cafe Blog số 77 – Treo chiếc bít tất lên cửa sổ

Khi cái rét ngày càng đậm và tê buốt còn ngày thì tối thật nhanh cũng là lúc của tháng cuối cùng trong năm, cảm giác thời gian chỉ còn chút chút ít nữa. Tâm trạng khi trải qua từng chút một những ngày tháng cuối cùng của một năm có gì đó thật đặc biệt và lắng đọng. Giống như khi thưởng thức ly cà phê nóng thơm ngào ngạt đang cạn dần. Cho đến những giọt cà phê cuối cùng thì vị cà phê đọng lại và như còn thơm thoảng trong miệng.

Cafe Blog số 77 – Treo chiếc bít tất lên cửa sổ – Mon by Vof – Voice Of Ftu on Mixcloud

Tháng cuối năm, thời gian ngưng đọng như giọt cà phê kia, người ta vừa gấp rút hoàn thiện những công việc còn dang dở, vừa muốn kéo thời gian trôi chảy nhanh vừa thôi, để còn chiêm nghiệm những gì đã trải qua suốt 11 tháng trước đó. Vị cà phê tháng mười hai của những người, mà tôi vẫn coi là “ người lớn” là như công việc, là nghĩ suy. Còn với đứa luôn giữ suy nghĩ của một đứa trẻ như tôi, hương ngào ngạt của tháng 12 là một Giáng sinh rét đậm mà ấm áp. Tôi coi Giáng sinh như cái cựa mình của chú gấu ngủ đông, là đống lửa ấm trong khung cảnh tuyết trắng. Những ngày cuối cùng trong tháng này là chút động đậy trong một bức tranh bị đóng băng bởi cái lạnh của mùa đông và phủ một lớp tuyết dày. Và tôi tự hỏi có phải chỉ vì thế, chỉ vì có Giáng sinh mà tháng 12 trở thành mùa lễ hội không?

Năm nào cũng vậy, mới sang tháng 12 thôi là chị em tôi đã thấy háo hức lắm rồi:
– Tháng mười hai thì có gì đặc biệt nào?
– Tháng mười hai…có- No- el… Chúng tôi sẽ nhìn vào mắt nhau và cùng reo vang lên như thế.
Hai chị em luôn mong chờ và thích thú với Noel nên đã coi mùa đông là mùa Giáng sinh rồi. Vài tuần trước đó, trong đầu chúng tôi đã không thôi nghĩ về món quà Giáng sinh, nghĩ đi nghĩ lại xem mình muốn nhận được món quà gì, viết thư cho ông già Noel như thế nào và hồi hộp chờ đợi. Thư gửi ông già Noel lúc nào cũng được chị em tôi viết nắn nót và tỉ mẩn trên tờ giấy đẹp nhất, gấp cẩn thận rồi bỏ vào trong chiếc bít tất. Mà phải đợi đến tối Noel, chúng tôi mới treo nó lên cửa sổ, trước khi lên giường đi ngủ. Háo hức, trằn trọc nghĩ về món quà Giáng sinh làm cả hai không thể chợp mắt; cho dù năm nào chúng tôi cũng cố thức để gặp bằng được ông già Noel nhưng cuối cùng hai chị em lại thiếp đi trong giấc mơ về món quà mong ước.
Cho đến bây giờ, một cô gái 18 tuổi, là tôi, vẫn đang nắn nót viết một bức thư bỏ vào bít tất. Không phải tôi ngây thơ đến nỗi không biết món quà Giáng sinh thực sự đến từ đâu, mà có lẽ, cả tôi lẫn em trai tôi đều muốn tin vào sự tồn tại của ông già Noel. Giống như những người theo đạo thì tin vào chúa Jesus, những phật tử thì tin vào đức Phật, trẻ con chúng tôi cũng có “những vị thần thánh” của riêng mình. Mà một trong số đó là ông già to béo, phúc hậu trong bộ đồ màu đỏ, vui tính và tốt bụng. Tôi sẽ viết cho ông những câu chuyện ngô nghê của mình, có thể là việc đã biết giúp bố mẹ tưới cây hay về bộ xếp hình mơ ước bấy lâu. Chỉ cần biết có một người đáng tin cậy đang dõi theo tôi, và thật là kì diệu, hiểu những gì tôi muốn đã cho tôi động lực để cố gắng tiến bộ hơn trong suốt những tháng ngày trước đó, để rồi háo hức đón đợi món quà Giáng sinh như một phần thưởng cho những nỗ lực của mình. Lớn lên rồi tôi vẫn viết những “Thư gửi ông già Noel…” và tôi ước cho mình những điều như là “Ông gửi tặng cháu một người bạn ấm áp ông nhé” hay “Cháu mong ước nhất một hộp quà lớn ước mơ ông ạ”. Thư viết chỉ mình tôi biết, tôi đọc và thực ra là viết cho tôi mà thôi. Tôi để thư đó vào chiếc bít tất trên cửa sổ là để cho mình thêm niềm tin, nhắc mình hãy tin vào những điều kì diệu như những bức “Thư gửi ông già Noel…” ngày nào.

Bởi vì niềm tin chẳng là gì cả nhưng cũng là tất cả. Niềm tin vô hình, nó chẳng hiện hữu trước mắt ta để cầm nắm lấy hay là nếm thử. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ là mình có thể làm được bất cứ việc gì mà không có niềm tin không? Nếu không tin là hạt giống sẽ nảy mầm thì bạn đã chẳng gieo hạt. Nếu không tin vào tình yêu thì hỏi có ai dám gắn kết bên nhau trọn đời? Bạn muốn trở thành một doanh nhân tài giỏi hay một diễn viên mà lại không tin là mình có thể thì bạn sẽ chẳng làm gì tiếp theo để hiện thực hóa ước muốn đó cả. Cứ cho là những người khác có thể nghi ngờ hay phán xét bạn đi chăng nữa thì ít nhất, luôn cần nhất một người- đó là chính bạn, hãy tin vào bản thân mình. Tôi đang nghĩ nếu ngày nhỏ tôi không tin vào sự tồn tại của ông già Tuyết thì tôi có hồi hộp treo bít tất bên cửa sổ, có nỗ lực hết sức và chờ đợi một phần quà hay không? Có lẽ, phần thưởng lớn nhất mà mỗi Giáng sinh tôi nhận được không chỉ là quà mà còn là cách hi vọng, tin tưởng vào và chờ đợi những gì mình xứng đáng được nhận.

Có thể nói, niềm tin bắt rễ từ bên trong mỗi chúng ta, để rồi cho những thành quả đơm hoa, kết trái ngọt. Cũng chính niềm tin mới có thể châm ngòi cho nội lực của bạn, giải phóng nó thành sức mạnh mà đến chính bạn cũng phải bất ngờ. Nói đến sức mạnh của niềm tin khiến tôi liên tưởng đến một câu chuyện thực tế nhất cho sức mạnh đó. Trong một nghiên cứu, những người bệnh được chia làm hai nhóm, một nhóm nhận thuốc chữa, nhóm còn lại nhận những viên đường giả thuốc mà không hề biết. Điều ngạc nhiên là kết thúc quá trình điều trị, nhóm người bệnh uống những viên đường giả thuốc vẫn hồi phục đáng kể. Bạn thấy không, nhóm người uống những viên đường hồi phục được là nhờ niềm tin rằng những viên đường ấy là thuốc chữa. Hẳn đây cũng là lý do người ta luôn động viên người ốm tin rằng mình sắp khỏi. Còn với những người mắc bệnh hiểm nghèo, điều quan trọng nhất không còn là phương thuốc nữa mà là tiếp thêm cho họ hi vọng và niềm tin vào sự sống. Bạn thấy đó, niềm tin lúc này mang tính quyết định, giữa sự sống và cái chết của những người bệnh hay giữa thành công và thất bại của cuộc sống. Như câu nói của Henry Ford, Dù bạn nói rằng bạn có thể hay bạn không thể- Bạn đều đúng!” . Dù với ý nghĩa chân thực hay triết lý thì hẳn niềm tin mới, cuộc sống mới. Còn tôi từng băn khoăn, nếu như tôi không treo chiếc tất lên cửa sổ như một cách ra dấu cho ông già Noel thì ông có nhớ hết những nhà có trẻ em mà tặng quà hay không? Dường như niềm tin mang tính quyết định trong cuộc chiến giữa sự sống và cái chết. Chiêm nghiệm từ cuộc sống rồi ta sẽ nhận ra thật vậy: niềm tin mới, cuộc sống mới.

Cuộc đời ở tuổi thanh xuân, vốn dĩ là tuổi của những ước mơ bay bổng và nhiệt huyết sục sôi, so với cả một đời người, thì có lẽ chỉ như đứa trẻ mơ về món quà của ông già Noel. Lũ trẻ con sao mà sáng tạo, sao mà có trí thông minh khiến người lớn cũng phải kinh ngạc chứ? Chúng có trí tưởng tượng và còn tin vào ông già tuyết. Vậy thì, “những đứa trẻ tuổi” chúng ta dám nghĩ, dám làm chỉ khi ta dám tin.

Chắc hẳn các bạn từng xem những tập phim Giáng sinh “Home Alone” (Ở nhà một mình), bạn còn nhớ cái cảm giác bất ngờ trước sự sáng tạo, nhanh trí của cậu bé trong phim chứ? Trí thông mình và sự sáng tạo của lũ trẻ đôi khi khiến người lớn cũng phải kinh ngạc. Bạn tôi ơi, chúng ta cũng là “những đứa trẻ tuổi” mà thôi, so với cả một đời người. Lũ trẻ vì tin vào ông già Tuyết và món quà Noel. Còn tuổi trẻ bay bổng, nhiệt huyết của tôi và bạn là dám nghĩ, dám làm; một khi ta dám tin. Tin vào bản thân mình, tin vào tấm lòng con người, tin rằng cuộc đời này thật đẹp! Mùa Giáng sinh nữa đến rồi, bạn có tin vào điều tuyệt vời này và treo một chiếc bít tất lên cửa sổ?

Thực hiện chương trình:

BTV, PTV, KTV: Mon
Featuring: Mia, Cỏ
Bài hát cuối: Last Christmas (Wham)

 

quả óc chó mua ở đâu quả óc chó mỹ bán quả óc chó mỹ địa chỉ mua bán hạt óc chó mỹ hạt mắc ca hạt macca hạt macadamia hạt macca mua bán ở đâu quả macca mua bán ở đâu hạt hạnh nhân mua bán ở đâu quả hạnh nhân mua bán ở đâu hạt hạnh nhân hạt thông mỹ mua bán ở đâu hạt thông mỹ mua yến mạch giảm cân mua bột yến mạch ở đâu yến mạch mua bán ở đâu yến mạch quaker hạt lanh mua bán ở đâu quả óc chó mua ở đâu hạt óc chó mỹ bán ở đâu bột yến mạch quaker mua bán ở đâu hạt macca mua ở đâu quả mắc ca Úc

NO COMMENTS