Truyện ngắn: Em có tin vào ông già Noel?

0
609

YMCONLINE.VN – “Ai cũng sẽ có cho riêng mình một ông già Noel, người luôn hi vọng có thể mang lại chút phép màu để đông này của ai đó ấm áp hơn.”…

Chiếc mặt nạ nhàu nhĩ nằm lăn lóc trên mặt đất. Những mảnh pháo lấp lánh vương vãi. Bàn tay nàng lạnh ngắt. Nàng gục đầu vào vai anh. Mái tóc đen mỏng manh xõa xuống.

“Last Christmas, I gave you my heart…”

Tiếng nhạc Giáng Sinh vương vất. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt anh.

“Nhớ đến tìm em. Lúc nào em cũng đợi anh.”

“Anh hay cậu ấy?”

“Anh và cậu ấy”

“Muộn một chút được không?”

“Được… Bao lâu cũng được.”…

*

Nàng mặc một chiếc váy trắng dài tới mắt cá chân, khoác chiếc len đỏ ngồi vắt vẻo trên hành lang lộng gió trường Đại học. Nàng đung đưa đôi chân gầy gò và chiếc hài màu be dường như không thể cố gắng ôm lấy đôi bàn chân nhỏ của nàng thêm nữa, chỉ chực rơi xuống nền gạch nhờ nhờ phía dưới.

Bộp.

Rơi thật. Chiếc hài nảy hai cái trước khi lật ngửa lại và nằm im. Nàng giật mình cúi xuống nhìn theo.

Anh cầm chiếc hài nhỏ, nắm lấy cổ chân nàng và xỏ vào. Nàng có phần thảng thốt, khe khẽ hơi thu chân lại, tìm kiếm…

Ô kìa, cái ánh mắt ấy chẳng phải rất quen… Ô kìa…

Nàng gần như nhảy từ hành lang cao hơn so với mặt đất mét rưỡi xuống. Anh hoảng hốt đón lấy nàng.

Mắt chạm nhau. Anh vẫn không ngừng hoảng hốt. Còn nàng thì cười tươi lắm. Và nhào đến ôm anh thật chặt.

“Nhớ cậu lắm đấy!”

 

Nàng cười. Anh vẫn tiếp tục ngơ ngác. Nàng dúi vào tay anh mẩu giấy nhỏ.

“Nhớ đến tìm tớ. Lúc nào tớ cũng đợi cậu.”

Nàng chạy đi. Chạy đến bên một người phụ nữ trung niên hẳn đã cướp đi trái tim của cả ngàn chàng trai khi còn trẻ. Hai người rời đi.

Anh cầm tờ giấy nhỏ trong tay, ngơ ngác…

*

“Cậu đừng nhìn tôi.”

“Tại sao ạ?”

“Cậu chỉ cần đừng nhìn tôi là được.”

Anh dời ánh mắt đầy khó hiểu của mình sang nàng. Mẹ nàng đẹp lộng lẫy như một bà hoàng. Bà ấy đặc biệt ghét anh. Hoặc có thể là ánh mắt anh…

Nàng luồn bàn tay nhỏ, trắng xanh xao vào tay anh, nắm chặt và kéo đi.

“Kệ bà ấy. Bà ấy lúc nào cũng phải ghê gớm như vậy mới thỏa.”

Nàng lúc nào cũng mặc váy trắng, mái tóc đen dài mỏng tang và đi đôi hài màu be. Nhìn nàng như thiên thần sa ngã. Nàng kéo anh tới cái nhà kho cũ. Một cái nhà kho to như căn hộ độc thân. Và anh sẽ bắt đầu chơi cùng nàng. Rất nhiều gấu bông cũ, hơi sờn. Đường ray xe lửa han gỉ. Một vài con thú nhún long sòng sọc. Nàng sẽ dùng phấn tô lại ô ăn quan và rải những viên đá cuội “tớ đã lấy chúng ở dưới chân chùa Cổ Thạch đấy!”, nàng ríu rít kể. Nhảy dây, làm nghệ sĩ điều khiển rối – những con búp bê bạc màu. Nàng nhét băng cát-sét cũ vào chiếc đài nhìn khá cồng kềnh. Nàng dúi vào tay anh bộ màu sáp vụn và một cây bút chì ngắn. Nàng sẽ múa ballet theo điệu nhạc trong lúc anh vẽ tranh.

“Sao dạo này cậu vẽ không được đẹp như trước thế?”

Nàng giơ bức tranh mà anh nghĩ rằng hoàn hảo của mình sánh bên một bức vẽ nguệch ngoạc đến nực cười của một đứa trẻ con. Nàng nhìn đôi mắt nhíu lại của anh mà lo lắng đưa tay lên xoa xoa lưng anh:

“Không sao đâu! Tớ vẫn thích lắm! Miễn là cậu vẽ.”

Nàng cười tít mắt, nhe nguyên hàm răng đều như bắp. Nàng nắn nót cất bức họa vào một cái hộp giấy nâu cũ kĩ. Anh nhìn cô gái 19 tuổi trước mặt đầy trìu mến.

Nàng nghĩ mình mới lên 7.

*

Tiếng mẹ gắt…

“Tại sao anh lấy tôi nếu anh không yêu tôi? Anh là thằng khốn nạn!”

Một dòng nước trong suốt dội thẳng vào khuôn mặt bố. Gương mặt bố vẫn kiên định như ban đầu. Tay ông siết chặt lấy tay người phụ nữ đứng sau lưng đang run lên vì sợ.

“Anh xin lỗi. Anh chỉ có thể yêu cô ấy…”

Bốp!

Con bé giật mình, tay bấu chặt cánh cửa, mở to đôi mắt nhìn 3 người lớn trong căn phòng khách đẹp lạnh lùng. Mẹ tát bố. Bằng tất cả uất hận. Ánh mắt bố vẫn vậy. Chấp niệm, quyết đoán. Tay lại càng siết chặt tay.

Cô ấy nhìn thật đẹp. Hiền nữa. Chẳng ghê gớm như mẹ. Tại sao bố không yêu mẹ? Mối tình đầu? Chuyện người lớn phức tạp quá! Con bé vò đầu, bứt tai. Mình không được sinh ra từ yêu thương như mẹ bảo ư?

“Anh cút ra khỏi đây!”

Bố nắm tay cô ấy kéo đi. Ơ… Bố đi thật ư? Bố không ở lại đây nữa… Con bé bật khóc chạy theo níu vạt áo bố.

“Bố đi đâu? Con muốn ngắm pháo hoa…”

“Mai bố sẽ đến đón con. Mai Giáng Sinh rồi! Bố hứa! Ngoắc tay nào.”

Con bé phụng phịu giơ ngón út bé xíu ngoắc vào ngón tay bố thật to.

“Bố đừng để con đợi lâu nha bố!”

“Ừ!”…

Nàng nhớ gió rất lạnh. Con bé ngồi hàng giờ đợi bố ở cửa sau. Cậu ấy xuất hiện, mang theo ánh mắt của bố.

“Cậu đừng đợi nữa. Bố cậu sẽ không đến đâu.”

“Sao cậu biết?”

“Ông ấy chẳng may bị kéo lên thiên đường mất rồi.”…

Tới lúc ấy, con bé bật khóc nức nở.

“Cậu đừng lên thiên đường trước nha! Sau này chúng mình đi cùng nhau.”

Sau đám tang của bố, nàng nhớ ngày nào cậu cũng đến chơi với nàng. Cậu ấy vẽ tranh, nàng thì múa. Nàng yêu ánh mắt đó. Kiên định, chấp niệm, quyết đoán.

“Nghe nói con gái là người tình kiếp trước của bố. Vậy kiếp sau cô Nguyệt Hoa sẽ là con gái bố ư? Không! Tớ muốn tiếp tục làm con gái bố.”

“Không ai tranh của cậu đâu! Đừng lo.”

Cậu nhìn nàng đầy trìu mến, đưa tay lên xoa đầu con bé.

Sau đó cậu cũng theo bố lên thiên đường mà không bảo gì con bé.

“Não thằng bé đã chết rồi. Thằng bé sẽ không nhìn mặt trời nữa.”

Trái tim nàng dừng lại…

*

Mỗi dịp Trung Thu về, anh nhất định sẽ ra Hàng Mã ngày qua ngày để ngắm mặt nạ và chết mê chết mệt trong muôn hình vạn trạng của khuôn mặt. Anh sinh ra để làm một nghệ nhân hóa trang. Anh nhớ những khuôn mặt đẹp đến rùng rợn trong căn nhà của thầy anh. Tất cả như sự kích thích, anh muốn nhìn thấu từng thớ cơ phập phồng dưới mỗi lớp da sau này anh nhìn thấy. Sự giả dối, sự xấu xa độc ác hay một trái tim đẹp đẽ hiếm hoi sót lại. Cuộc sống đối với anh khi nào cũng như một màn lật mặt đầy bẽ bàng.

Năm 10 tuổi, anh suýt chết. Trái tim anh muốn ngừng đập. Anh cảm thấy được thiên đường mờ mờ trăng trắng hiện ra trước mắt. Anh đang bước qua cánh cổng chói lóa thì một cậu bạn kéo anh lại. Đẩy anh trở về với cuộc sống và chạy vào cánh cổng đó. Mọi thứ chợt tắt. Anh bừng tỉnh trong màu trắng phau của bệnh viện. Tất cả còn sót lại trong anh là ánh mắt kiên định khi ấy. Anh chạm lên vết mổ trên ngực trái.

“Một cậu bạn nhỏ đã hiến tim cho cháu. Cậu bạn đó giờ chắc đang ở trên thiên đường rồi.”

Vị bác sĩ khi ấy đầy hiền từ, vuốt mái tóc đen lơ phơ của anh.

22 tuổi, một cô gái đẹp như thiên thần nhào đến ôm anh, đưa anh địa chỉ nhà và nhìn anh cười trong veo. Lần đầu tiên trong suốt những năm tháng đắm chìm trong những cuộc lật mặt, anh không tìm thấy chiếc mặt nạ nào để gỡ xuống. Một sợi dây liên kết vô hình nào đó khiến anh muốn ở lại lâu hơn bên nàng.

Nhưng nàng sẽ không thể ở lại đây lâu thêm nữa.

“Con bé sẽ đi, không lâu nữa. Ung thư não đã tàn phá hệ thống thần kinh của con bé. Giờ con bé chỉ ôm ấp những kí ức đẹp.”

Tiếng mẹ nàng thổn thức. Bà ấy vẫn cương quyết né tránh ánh mắt của anh. Ánh mắt bà vừa yêu tha thiết, vừa hận thấu tâm can.

Nàng chật vật trong những cơn đau đầu ác tính. Anh ôm nàng vào lòng vỗ về.

“Em ước gì với ông già Noel?”

Nàng mơ màng.

“Gửi ông già Noel, con muốn ngắm pháo hoa cùng bố đêm Noel. Bố con hứa rồi.”

“Em sẽ đợi đến Noel chứ?”

“Tất nhiên. Tớ nhất định sẽ chờ đêm Noel đến. Ông già Noel sẽ thực hiện điều ước của tớ. Vì tớ đã rất ngoan.”

Anh nắm chặt đôi bàn tay xanh xao của nàng. Anh mơ thấy lại cánh cổng trắng xóa, cậu bạn nhỏ năm nào đứng sau cánh cổng, giương đôi mắt đó nhìn anh. Trái tim của anh phải dùng để yêu thương cô gái nhỏ này.

*

Anh khoác lên người chiếc măng-tô dáng dài, mái tóc hất ngược chải chuốt. Anh nhìn chiếc mặt nạ da người đẹp đến rùng rợn. Từng chi tiết chân thật đến kinh hoàng. Anh siết tay thật chặt. Ánh mắt đó. Và anh đeo chiếc mặt nạ lên làn da mình.

Nàng ngồi trên chiếc xe lăn, mặc váy trắng, tóc cài hoa tuyết trông xinh đẹp như một thiên thần. Anh điềm tĩnh bước đến bên nàng, chạm khẽ vào vai gầy. Nàng yếu ớt ngước mắt lên.

“Bố!”

Nàng bật khóc nức nở, ôm chầm lấy anh.  

“Bố đến rồi! Con đã bảo bố đừng bắt con đợi lâu cơ mà…”

Pháo hoa nở bung trời. Nàng nhìn lên bầu trời đang rực sáng.

“Đẹp quá!”

“Jingle bells! Jingle bells! Jingle all the way…”

Tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên khắp muôn nẻo. Nàng háo hức vui mừng như đứa trẻ thơ. Đôi gò mà trắng bệch có chút sức sống cựa quậy. Pháo hoa đó ư? Bố đang nắm tay mình đó ư? Mẹ còn giận bố không nhỉ? Kiếp sau mình sẽ tiếp tục làm con gái bố. Cả mẹ nữa. Kiếp sau hai người họ sẽ yêu nhau thật nhiều. Cậu ấy đâu rồi? Cậu ấy có len lén vẽ lại mình với bố không? 

Pháo hoa vẫn nổ chưa dứt. Anh bước tới nhìn nàng và mỉm cười thật dịu dàng. Ánh mắt nàng chợt lay chuyển như dòng thời gian. Một sự lớn lên trong tích tắc, nàng của 7 tuổi trở lại thành cô thiếu nữ 19 tuổi duyên dáng. Nàng đưa tay lên chạm vào gương mặt anh và vuốt ve. Nàng nhìn mong manh hơn lúc nào hết. Nhìn như kiểu nàng sẽ tự nhiên cất cánh bay đi. 

Soạt!

Bất ngờ, nàng kéo phăng chiếc mặt nạ xuống. Anh bị lật tẩy. Gương mặt trần trụi. Nhưng không hề bẽ bàng. Anh đã luôn đi lột mặt nạ người ta… Anh bàng hoàng nhìn nàng.

Nàng chợt cười khẽ khàng và êm dịu.

“Anh đó ư? Anh vẽ đẹp đó ư?”

“Em…?”

Nàng nhào đến ôm anh thật chặt.

“Ông già Noel của em, em sẽ nhớ anh lắm.”

“Em đợi đêm Giáng Sinh với bố đã 12 năm rồi. Em mệt quá…”

Nàng gục vào vai anh.

“Nhớ đến tìm em. Lúc nào em cũng đợi anh.”

“Anh hay cậu ấy?”

“Anh và cậu ấy.”

Trái tim anh ư? Nước mắt anh đang rơi?

“Muộn một chút, được không?”

“Được… Bao lâu cũng được. Em giỏi chờ đợi lắm đấy…”

*

“Em có tin vào ông già Noel không?”

“Em có cho riêng mình một ông già Noel rồi!”

“Ai cũng sẽ có cho riêng mình một ông già Noel, người luôn hi vọng có thể mang lại chút phép màu để đông của ai đó ấm áp hơn. Phép màu suy cho cùng cũng thuộc về yêu thương. Cuộc đời vẫn đáng sống cho dù những lớp mặt nạ đeo dày cộp mang lại những nặng nề và nghi hoặc thì yêu thương vẫn luôn quanh quẩn trong từng nhịp thở. ”

“Anh đã tự đeo cho mình quá nhiều mặt nạ, nhiều như ngần ấy nghi ngờ anh dành cho cuộc đời này vậy.”.

Minh Tâm

[Nguồn ảnh: Pinterest]

quả óc chó mua ở đâu quả óc chó mỹ bán quả óc chó mỹ địa chỉ mua bán hạt óc chó mỹ hạt mắc ca hạt macca hạt macadamia hạt macca mua bán ở đâu quả macca mua bán ở đâu hạt hạnh nhân mua bán ở đâu quả hạnh nhân mua bán ở đâu hạt hạnh nhân hạt thông mỹ mua bán ở đâu hạt thông mỹ mua yến mạch giảm cân mua bột yến mạch ở đâu yến mạch mua bán ở đâu yến mạch quaker hạt lanh mua bán ở đâu quả óc chó mua ở đâu hạt óc chó mỹ bán ở đâu bột yến mạch quaker mua bán ở đâu hạt macca mua ở đâu quả mắc ca Úc

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY